Trần Hạo bưng chén trà nguội trên bàn lên, thong thả nhấp một ngụm.
“Chỉ là cảm thấy, người có tài cán như Lâm đại nhân mà cứ mãi lưu lại chốn Lĩnh Nam hẻo lánh thì thật đáng tiếc.”
“Nếu lần này có thể trừ bỏ ẩn hoạ cho triều đình, ta có lẽ sẽ nói giúp ngươi vài lời công đạo trong cung.”
Lời này tựa như một mồi lửa, chớp mắt đã nhen lên khiến nhiệt huyết của Lâm thông phán sôi trào.




